Giáo Xứ Đức Kitô
Ngôi Lời Nhập Thể
Một người thông luật hỏi Đức Giêsu, đều răn nào là điều răn trọng nhất. Đức Giêsu đưa ra hai giới răn đã có trong Cựu Ước và xem là quan trọng như nhau. Vì thế chúng ta không nên tách rời hai giới răn đó. Nhưng trong thực tế nhiều khi chúng ta đã tách rời.
Trong thời kỳ các dòng tu còn sống trong sa mạc, có một cha tu viện trường tên là Moses. Cha có tiếng là người thánh thiện. Lễ Phục Sinh sắp tới, nên các cha dòng họp nhau để tìm xem phải chuẩn bị thế nào để mừng ngày Chúa sống lại. Tất cả đều đồng ý là sẽ ăn chay suốt tuần thánh. Mỗi người sung sướng về lại phòng của mình để bắt đâu cuộc chay tịnh và cầu nguyện.
Khoản giữa tuần thánh, có hai hày dòng đến tu viện xin gặp cha tu viện trường. Nhìn thấy họ đói lả và mệt nhọc vì đi đường, cha mới nấu một ít rau cải làm xúp để đãi khách. Nhân tiện để cho họ khỏi ngại ngùng, cha cùng chia sẻ với họ một chút nước xúp.
Trong lúc đó, các thày dòng khác nhìn thấy khói bay lên từ căn phòng của cha tu viện trường.Nhìn thấy khói, các thày dòng hiều ngay là cha bề trên đả đốt lửa để nấu ăn. Nấu ăn đồng nghĩa với lỗi luật chay tịnh. Các thày dòng rất ngạc nhiên. Và đối với một số thầy, cha bề trên đã không còn là một đấng thánh nữa. Và họ cử đại diện để di gặp cha bề trên.
Đọc được ý nghĩ trong đầu họ, cha bề trên hỏi: tôi đã phạm lỗi gì để các anh nhìn tôi với một ánh mắt khó chịu như vậy? Họ đáp: cha đã lỗi luật chay thánh. Cha bề trên nói lại: phải, tôi đã lỗi luật chay thánh. Tôi đã không giữ giới răn của con người. Nhưng để chia xẻ một ít thức ăn lỏng với hai anh em mệt nhọc vì đi dường, tôi đã giữ giới răn của Chúa là chúng ta phải thương yêu nhau. Họ đã nghe một bài học thực tế.
Người yêu thương Chúa mà quên anh em mình, là người có đời sống nghèo nàn. Họ mới hiều được một nửa tin mừng. Trái lại, có những người khác dấn thân để lo cho con người. Nhưng lại không nghĩ đến Chúa, cũng chẳng bao giờ câu nguyện với Ngài. Những người này cũng chỉ hiều được nửa tin mừng.
Đức Kitô dạy chúng ta phải sống trọn vẹn tin mừng, nghĩa là phải yêu thương Thiên Chúa và anh em đồng loại. Đức Giêsu không nói, hai giới răn đó là một. Nhưng Ngài khẳng định: không thể yêu mến Thiên Chúa, nếu không biết yêu thương anh em.
Chúa Nhật thứ 28 Mùa thường Niên A 10-09-2011
Chúa mời gọi
Chúa mời gọi chúng ta bằng nhiều cách, trong nhiều hoàn cảnh khác nhau. Lời Chúa mời gọi không nhất thiết phải là một tiếng nói cho bằng một chạm nhẹ vào con tim chúng ta. Chúng ta có thể nhận ra trong những giây phút thinh lặng và suy tư của cuộc đời. Chúa mời gọi chúng ta sống một đời sống chân thật và sâu sắc hơn. Chúa mời gọi chúng ta sống trong thân tình với Chúa. Chúa mời gọi chúng ta sống thành một cộng đoàn đức tin. Và đến giờ chết, Chúa mời gọi chúng ta bước vào đời sống vĩnh cữu. Chấp nhận lời mời gọi có nghĩa là chấp nhận chúng ta thiếu thốn..
Chúa nói: khốn cho các ngươi là những kẻ bây giờ được no đầy, vì các người sẽ ra đi đói khát. Nhưng phúc cho chúng con bây giờ đang đói khát; chúng con sẽ được đây no.
Cảm thấy một sự thiếu thốn nào đó trong cuộc đời, không phải là một nguyền rủa, nhưng là một hồng ân. Đói khát thiêng liêng là một cách Chúa mời gọi chúng ta tham dự bàn tiệc thiên quốc.
Bạn thân mến, cái nguy hiếm lớn nhất trước mắt không phải là chúng ta có thể khước từ Chúa để quay về sự dữ cho bằng dững dưng trước lời mời gọi. Dững dưng là một hình thức chối từ tinh vi nhất. Người dững dưng trước tôn giáo là người rất khó quay về với Chúa.
Chúng ta được mời gọi không phải với tư cách cá nhân, nhưng như một cộng đoàn. Đây là một bửa tiệc cho dân tộc mới của Chúa, tôi muốn nói, cộng đồng Kitô hữu. Lời mời gọi thách thức chúng ta phải ra khỏi sự biệt lập, sự tẩy chay kẻ khác hay tự mãn. Chấp nhận lời mời gọi có nghĩa là chúng ta sẵn sàng đón nhận kẻ khác, chia xẻ với họ, hòa mình và cộng tác với họ, để đem lại cho mọi người trong cộng đồng một lợi ích to lớn hơn.Tham dự buổi tiệc không phải vì mình xứng đáng, nhưng vì được mời.
Chúa Nhật thứ 27 Mùa thường Niên A 10-02-2011
Cây nho Chúa trồng
Chúa nói với các môn đệ: Ta là cây nho, chúng con là cành. Tách rời khỏi Ta, chúng con không thể làm gì được. Nhưng kết hợp với Ta, chúng con sẽ sinh nhiều hoa trái. Đọc và suy niệm Lời Chúa là sợi dây kết hợp chúng ta với Chúa và với nhau. Hãy cầu nguyện với Chúa:
Lạy Chúa, Chúa đã sinh ra con và đem con trồng trên mặt đất này. Chúa rào quanh con với hàng rào tình thương của gia đình và bạn hữu. Mối quan tâm của họ bao bọc chở che con. Trong bóng mát tình thương của họ con đã lớn lên an toàn hạnh phúc. Như một cây tươi, con đã đâm chồi, nức là. Với thời gian, con trổ hoa khoe màu sắt xin tươi làm đẹp vườn của Chúa. Nhìn con lớn lên, ai cũng nuôi nhiều hy vọng. Chúa cũng đặt nhiều hy vọng nơi con. Nhưng bây giờ, nhiều năm trong đời con đã qua đi. Mùa gặt hái đang gần đến. Con có gì để khoe với Chúa, như cây nho nặng chĩu những chùm trái tươi đẹp ai cũng muốn ngắm nhìn. Nhưng nếu sau những tháng năm Chúa lo lắng săn sóc con, con không có gì để dâng lên Chúa, ngoài những quả nho gầy còm khô nước, con muốn nói đến những yếu đuối của con, trong đó có tội lỗi. Nhưng con vẫn hy vọng vào tình thương của Chúa, vì Chúa đến để kêu gọi những người tội lỗi như con. Chúa đến nhà ông Giakêu dùng bửa; Chúa chuyện trò với người nữ xứ Samaria, Chúa tha thứ cho người đàn bà ngoại tình, trước khi tắt thở. Chúa hứa thiên đàng cho người trộm lành. Tất cả là những người tội lỗi công khai. Vì Chúa là tình thương, nên con dám đến với Chúa xin thương xót con. Chúa là Thiên Chúa nhẫn nại, xin giúp con sinh hoa trái yêu thương.
Chúa Nhật thứ 26 Mùa thường Niên A 09-25-2011
Thời xa xưa, những người vô gia cư, vô nghề nghiệp không một đồng xu dính túi, không có chỗ đứng trong xã hội Ấn Độ. Họ không được phép vào nơi thờ phượng. Họ sống trong những túp lều lụp xụp bẩn thiều ngoài thành phố. Họ chỉ được thuê mướn làm những công việc khiêm tốn đẻ dược trả công bằng đồng tiền lương còn khiêm tốn hơn. Nếu sống ở miền quê, họ không được phép dùng nước giếng để nấu ăn, giặt giủ và tắm rửa. Nhưng với hạng tiện dân này (=người nghèo khổ bị khinh chê) ông Mahatman Gandhi không ngần ngại làm bạn. Gandhi ngồi ăn uống với họ, đùa chơi với con cái họ. Có lần ông nói: tôi không muốn đựợc sinh ra một lần thứ hai. Nhưng giả sử việc đó xảy ra, tôi muốn được sinh ra như một tiện dân dể đến sống giữa họ, chia xẻ sự nghèo đói và đau khổ của họ. Có như vậy, tôi mới có thể giải phóng chính bản thân tôi cùng với họ khỏi hoàn cảnh đáng thương đó.
Những tiện dân người Ấn làm tôi nghĩ đến hoàn cảnh ông Giakêu, của người dàn bà đổ dầu thơm rửa chân Chúa, của người nữ xứ Samaria, của người trộm lành...Sau bức màn tôn giáo,họ bị xem là những tiện dân bị tẩy chay thời Chúa Giêsu, Nhưng Chúa đã đến với họ, bất chấp thái độ gièm pha của người biệt phái. Chúa còn làm bạn với họ, ngồi ăn uống với họ. Chúa còn nói: Ta đến kêu gọi người tội lỗi, chứ không phải người công chính... Kẻ đau bệnh mới cần thầy thuốc, người khỏe mạnh đâu có cần
Bạn thân mến, từng giây phút chúng ta cần đến lòng thương xót của Chúa. Hãy đón nhận lời Chúa và can đảm thay đổi cuộc sống theo tin mừng. Lời Chúa còn đó: Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm vào nước Thiên Chúa trước các ông. Vì họ đã tin, đã trở lại...còn các ông thì không...
Những người thu thuế và gái điếm vào nước trời
Dụ ngôn thợ làm vườn nho nhằm đến người biệt phái. Người biệt phái rất cay cú với Chúa Giêsu vì Chúa làm bạn với kẻ tội lỗi. Chúa dùng dụ ngôn để trả lời họ. Chúa cho họ biết Người hành xử như thế nào. Thiên Chúa nhân từ, đầy lòng thương xót với người nghèo khổ, người sống bên lề xã hội.Thiên Chúa đối xử với chúng ta không giống như chúng ta đối xử với nhau. Trời cách xa mặt đất thế nào, lòng nhân từ của Chúa cũng cách xa lòng nhân từ của chúng ta như vậy. Lòng nhân hậu của Chúa là một an ủi cho chúng ta, đồng thời cũng là một thách thức, bởi vì chúng ta được kêu mời noi gương Chúa: Hãy hành xử với nhau như Chúa hành xử với chúng ta. Muốn hành xử như Chúa, chúng ta phải biết hoán cải, Không phải hoán cải trong trí óc, nhưng hoán cải từ con tim. Đức Thánh Cha Gioan 23 đã thấy rõ giáo hội cần phải hoán cải. Ngài đã triệu tập công đồng Vatican II. Ngài có lòng nhân hậu, có một con tim rộng lớn.
Hãy trở lại dụ ngôn. Vườn nho là nước Chúa. Những người thợ làm việc suốt ngày là người biệt phái và người Do Thái nói chung. Những người làm giờ thứ 11 là những kẻ tội lỗi, người ngoại, không phải Do Thái.
Chúa Giêsu dùng dụ ngôn để nói, Ngài mở rộng cửa đón nhận nhưng người tội lỗi và dân ngoại cũng như đón nhận người Do Thái. Người Do Thái phản đối. Họ nghĩ Chúa làm như thế là bất công. Họ nghĩ rằng họ phải được ưu đãi.
Dụ ngôn thợ làm vườn nho không nói đến sự công bình, nhưng nhấn mạnh đến lòng nhân hậu của Chúa. Chúa nói với người biệt phái, các anh ganh tị vì tôi nhân hậu sao? Ai trong chúng ta muốn Chúa dối xử theo công bình? Chúng ta không muốn được Chúa đối xử với lòng nhân hậu sao? Hãy mở rộng con tim để đón nhận lòng thương xót của Chúa. Và sau khi đã cảm nghiệm được lòng thương xót của Chúa, hãy đối xử với anh em như vậy.
Lạy Chúa, xin mở rộng con tim và tâm hồn chúng con, để chúng con suy nghĩ như Chúa, và hành động giống Chúa. Xin đừng để chúng con ganh tị vì Chúa nhân hậu với kẻ khác. Xin cho chúng con nhận biết chúng con không xứng đáng để được Chúa khoan hồng. Trước nhan thánh Chúa, chúng con mong Chúa đối xử với chúng con với lòng thương xót hơn là với sự công bình.
Khi tha thứ, chúng ta không còn cay đắng, con tim được nhẹ nhỏm, đối nhân, vì đươc tha thứ, sẽ không còn mặc cảm tội lỗi. Nhưng sự tha thứ phải phát xuất từ con tim chân thành, nghĩa là phải thật, phải chân thành, phải niềm nở. Sự tha thứ nhạt nhẻo sẽ không có ích lợi gì. Phải bắt đầu tha thứ ngay bây giờ từ trong trái tim của mình. Trì hoản tha thứ sẽ đào sâu thêm vết thương, làm cho vết thương thêm rướm máu , kéo dài sự cay đáng, và hạnh phúc càng bay xa. Đời sống vắn või. Thời giờ trôi nhanh. Hôm nay, ngay giây phút này, hãy tha thứ. Chúa ơi, xin hãy giải thoát chúng con khỏi nọc độc của sự cay đắng, hận thù và ban cho chúng con ơn biết tha thứ cho những ai đã xúc phạm đến chúng con. Bấy giờ chúng con sẽ cảm nghiệm được sự ấm áp của tha thứ. Một câu chuyện: Trước chiến tranh kéo dài sáu ngày, hai nước Do Thái và Jordan là kẻ thù của nhau. Nhưng mùa hè năm 1994 vua Hussein của Jordan và thủ tướng Rabin của Do Thái dã ký một hiếp ước hòa bình. Họ nói họ ký hiếp ước hòa bình là để cho con cháu họ sau này sẽ không còn phải đánh nhau. Để chuẩn bị ký hiệp ước, bộ trưởng ngoại giao của Do Thái , ông Peres, dùng trực thăng bay qua Biển Chết để chấm dứt sự thù địch kéo dài gần nửa thế kỷ. Ông là một nhân viên cao cấp đầu tiên của Do Thái công khai viếng thăm Jordan. Ông nói: chúng tôi chi mất gần mười lăm phút để bay đến Jordan. Nhưng chúng tôi đã phải mất bốn mươi sáu năm mới đặt chân đế miền đát an bình và đầy hứa hẹn này. Khi ký hiệp ước, vua Hussein tuyên bố: trong mọi ngày suốt đời tôi, tôi không nghĩ rằng có được một ngày như hôm nay. Hòa bình là một diễn tiến. Giải hòa cũng là một diễn tiến. Cả hai cần phải có thời gian.
Sự Tha Thứ
Đừng cứng lòng
Ước gì ngày hôm nay nghe tiếng Chúa, bạn không còn cứng lòng. Trên phương diện thiêng liêng, cứng lòng là một trong những điều tệ hại nhất có thể xảy đến cho con người.
Nếu bạn giữ một quả tim chai đá, bạn tự làm cho mình trở nên tàn tật. Vì một con tim chai đá không thể nào biết cảm giác, không thể nào biết đáp trả, không thể nào biết yêu thương. Một con tim chai đá không thể nào cảm nhận được niềm vui. Con tim chai đá là con tim khép kín. Con tim chai đá là con tim cằn cỗi, đi đến chỗ suy nhược rồi chết.
Trái lại con tim mềm dịu là phúc lộc Chúa ban. Con tim dịu hiền có khả năng lãnh nhận và đáp trả. Nếu bạn có một con tim như thế, có lúc bạn sẽ thấy buồn, nhưng bạn cũng nhận được niềm vui, khi chính mình làm một điều tốt đẹp, hay nhìn thấy kẻ khác có cử chỉ tốt đẹp với tha nhân.
Đất khô lâu ngày gặp mưa sẽ trở nên mềm mại; con tim chai đá chúng ta, như sa mạc hoang vu, nếu đón nhận ơn Chúa, sẽ trở thành vườn cây tươi tốt.
Chúa nhật 22 thường niên A 08-28-2011
Phút suy niệm: Cái giá người môn đệ phải trả.
Ông Nelson Mandela, một nhà ái quốc Nam Phi Châu, hành nghề luật sư, bạn của một thương gia tên Hans Muller, người nhìn thế giới qua lăng kính cung cấp và tiêu thụ. Ngày nọ, Muller nhìn qua cửa sổ, nói với Mandela: anh hãy nhìn xem ngoài kia, người người bôn bả ngược xuôi, anh có biết để làm gì không? Tôi nói cho anh biết, tất cả không trừ ai , chạy theo của cải tiền bạc. Bởi vì của cải bạc tiền đồng nghĩa với hạnh phúc. Anh cũng phải đấu tranh vì tiền bạc. Khi có đầy đủ tiền bạc, anh sẽ không cần thứ gì khác trên thế gian này.
Lòi khuyên dù có ý nghĩa, nhưng rất nguy hiểm. Mandela là một người thông minh. Nếu làm theo lời bạn, chắc chắn ông sẽ thành công cho bản thân mình. May mắn thay vì Nam Phi, ông không làm như vậy.Ông quyết định dấn thân để phục vụ quê hương..
Câu chuyện này giúp chúng ta hiểu ý nghĩa của Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay. Mới trước đây, Phêrô nhìn nhận Đức Giêsu là dấng Messia (Thiên Sai). Bây giờ theo sự mong ước của dân chúng, đấng Thiên Sai sẽ là người lãnh đạo quân sự, là một David thứ hai để phục hưng Do Thái thành một lực lượng quân sự hùng mạnh. Chắc chắn Phêrô cũng nghĩ như vậy.
Nhưng Đức Giêsu không nghĩ như vậy về đấng Messia. Với các tông đồ Người nói rõ: Đấng Messia sẽ chịu đau khổ và sẽ bị giết chết. Đó là điều Chúa Cha muốn., để chứng tỏ cho chúng ta thấy tình yêu sâu xa của Người dành cho chúng ta. Và để chứng tỏ lòng trung thành và yêu thương đối với Chúa Cha, Ngài đã phải trả một giá rất đắt, đó là sự chết.
Tư tưởng về một đấng Messia chịu đau khổ là một điều mới mẻ khó chấp nhận đối với Phêrô. Chính vì lo lắng cho Đức Giêsu, Phêrô tìm cách ngăn cản Người. Nhưng trong sự ngăn cản này, Phêrô cũng nghĩ đến cá nhân ông. Không lẽ ông lại làm môn đệ của một đấng Messia chịu đau khổ rồi chịu tử hình?
Sau này Phêrô mới hiểu theo Đức Giêsu không phải là cai trị, là điều khiển, là sai bảo kẻ khác, nhưng là để phục vụ trong khiêm nhu, phải quỳ xuống rửa chân cho kẻ khác như Đức Gie6su đã làm.
Phút suy niệm (Chúa nhật 21, A)
Phêrô, đấng thánh vấp ngã.
Phêrô được gọi là đấng thánh vấp ngã, nhưng lại là nguồn an ủi lớn cho chúng ta, vì lẽ tất cả chúng ta có lúc cũng thiếu can đảm như Phêrô.
Là những phàm nhân với niềm tin dể bị chao đảo, chúng ta phải học để biết tha thứ cho chính mình trong những lúc yếu đuối và sa ngã.
Chúng ta cần phải vượt trên những giây phút đó và nhìn nhân gian với đôi mắt dịu dàng hơn. Đừng xét đoán chính mình hay kẻ khác qua những giây phút bất nhất, nhưng qua những dấn thân trong một thời gian lâu dài. Phêrô có những khuyết điểm, những khuyết điểm không thể che giấu được. Nhưng ưu diểm của Phêrô không phải hiếm, như lòng quảng đại, nhiệt tình, hăng say nhất là yêu thương chân thành.
Chúa Giêsu ý thức những lỗi lầm của Phêrô, dù vậy Ngài nhìn thấy con tim của thánh nhân rất chân thành, có nghĩa là một con tim biết yêu.
Về lâu về dài tình yêu mới là yếu tố đáng kể.
Bạn thân mến, chúng ta thường nhìn khuyết điểm nơi người khác, để kéo họ xuống thấp hơn chính mình. Tại sao lại không chú ý đến cái hay cái đẹp nơi họ, để khuyến khích họ nên hoàn hảo hơn. Khi chỉ tìm cái họ không có, bạn quên họ đang có nhiều ưu điểm mà bạn lại thiếu. Điều nên làm và phải làm là đề cao những gì họ có và đừng suy nghĩ ủ ê về những gì họ không có.
Phút suy niệm (Chúa Nhật Thứ 20 mùa Thường Niên A) Aug 14, 2011
Tình yêu là một sức mạnh quan trọng nhất trong đời sống con người. Chúng ta sẽ vô cùng ngạc nhiên trước những hành động phát xuất từ tình yêu. Như trường hợp của người mẹ. Tôi biết một người thanh niên bị ở tù vì cướp của có khí giới. Dù anh không có tương quan tốt với mẹ, nhưng mẹ anh chưa bao giờ bỏ quên anh mà không thăm viếng. Chắc chắn không phải chỉ có một người mẹ, mà có rất nhiều người mẹ phải đau khổ vì có những người con trong gia đình say sưa hay nghiện ngập. Những người mẹ này nhiêu khi phải sắp hàng trước nhà tù hay trại giam, để chờ đến phiên gặp con. Thật là khó tin, khi những bà mẹ phải vất vả hy sinh cho con, nhiều khi không phải vài tháng, những có khi hàng năm hay suốt đời.
Lần kia, trời vào đông tại vùng bắc cực. Trong một trại tù, các tù nhân chết vì đói và lạnh, trừ hai người: một bà mẹ người Eskimo và đứa con,trai chưa được một tuổi. Bà cố gắng xoay trở bằng mọi cách để tìm thực phẩm. Trong khi thất vọng bà tìm được một lưỡi câu. Bà xé áo quấn lại làm dây câu. Nhưng tìm đâu cho ra mồi. Không ngần ngại bà lấy con dao, cắt một miếng thịt ở đùi đế làm mồi.Nhờ vậy bà câu được một con cá. Bà nuôi con bằng cá câu được, chừa lại phần ăn của bà để làm mồi câu tiếp. Hai mẹ con sống như vậy cho đến khi đông tàn, xuân đến. Hai mẹ con ra khỏi trại và xin giúp đỡ.
Không phải là chuyện tình cờ mà cả trại chỉ có một người đàn bà Eskimo còn sống sót. Động lực giúp bà còn sống là tình thương của bà dành cho đứa con. Tình yêu của người mẹ không có giới hạn.
Chúng ta gặp một trường hợp khác trong bài tin mừng ngày chúa nhật hôm nay. Người đàn bà xứ Canaan không bỏ cuộc, không trì hoản. Vì tin vào quyền năng của Chúa Giêsu, bà đã quyết tâm, can đảm, kiên trì và yêu thương, Chúa Giêsu đã đáp trả niềm tin của bà: bà ơi, đức tin của bà thật lớn lao, bà được như ý nguyện.
Đức tin không phải là một trò ảo thuật. Đức tin phải phát xuất từ lòng khiêm tốn, can đảm, kiên trì và nhất là yêu thương. Người mẹ không bao giờ bỏ cuộc. Người có đức tin cũng vậy. Đức tin và tình yêu không thể tách rời nhau. Tình yêu là mặt ngoài của đức tin.
Chúa nhật thứ 3 Phục Sinh
Phút suy niệm: Chúa Giêsu, người bạn đồng hành
Lạy Chúa, Chúa cùng đi với chúng con, mỗi ngày suốt đời chúng con. Chúng con có hai mắt, nhưng bị che mờ vì công việc làm ăn, vì lo lắng, hoài nghi, bối rối và sợ sệt; vì thế chúng con nhìn Chúa như một người xa lạ. Khi mặt trời xế bóng, chúng con đặt nhiều nghi vấn, chúng con cảm nghiệm đau buồn, thất vọng. Bấy giờ, dù con tuổi trẻ, trung niên hay đã xế chiều, chúng con thấy bóng đêm đến gần. Lúc đó, chúng con chắp đôi tay, hai mắt hướng về Chúa, đôi môi mấp máy nguyện cầu. Như hai môn đệ trên đường Emmaus, mắt chúng con mở ra, chúng con nhận biết Chúa. Chúa không biến đi, Chúa ở lại, đồng hành với chúng con trên đường về nhà Cha.
Bạn ơi, nếu bạn muốn sống, bạn hãy làm như hai môn đệ đã làm. Chúa Giêsu muốn tiếp tục cuộc hành trình, nhưng hai môn đệ nài nỉ Ngài ở lại, khi về tới làng Emmaus. Họ nói với Chúa: Xin Thầy ở lại với chúng con, vì trời đã xế chiều. Chúa để họ nhận ra Ngài khi bẻ bánh. Lòng hiếu khách đã hoàn lại, những gì họ đã mất vì thiếu niềm tin.
Bạn cũng vậy, nếu muốn nhận ra Đấng Cứu Thế, hãy niềm nở đón tiếp khách lạ, bạn sẽ nhận ra Chúa, lúc chia nhau chén cơm, miếng bánh.
Đức Ông Lê Xuân Thượng
Chúa Nhật thứ hai Phục Sinh
Có kẻ nghĩ rằng, nếu có đức tin, đời sống của bạn sẽ như một chiếc thuyền căn bườm xuôi gió. Nhưng không phải vậy. Kinh nghiệm cho biết, biết bơi không ngăn ngừa chúng ta khỏi phải đương đầu với những ngọn sóng lớn của đại dương. Cũng thế, đức tin không bảo vệ chúng ta khỏi gặp những khó khăn của cuộc sống, hay khỏi phải chết. Thế thì đức tin làm gì cho chúng ta?
Đức tin tạo cho chúng ta một thái độ, để chúng ta có khả năng sống trong một thế giới xáo trộn
mà không sợ bị lạc hướng hay thất vọng. Như người bơi lội tin tưởng rằng, nếu không khiếp sợ,
nếu giữ những kỷ thuật bơi lội thì sức mạnh của biển khơi sẽ không làm họ nản lòng. Cũng thế, người có đức tin ủy thác đời sống của chính mình cho một quyền năng lớn hơn khả năng của tất cả. Đó là quyền năng của Thiên Chúa,
Đấng đã cho Con của Ngài, là Đức Giêsu sống lại từ cõi chết.
Đức Ông Lê Xuân Thượng
Phục Sinh 2011
Bao giờ mặt trời lên khỏi núi đồi, phá tan đêm tối và ánh sáng chan hòa vũ trụ; bao giờ màu xanh che phủ cánh đồng, bao giờ các loài hoa thi nhau khoe sắc, cây rừng phủ đầy lá non, bấy giờ chúng ta và cả nhân loại còn hy vọng. Bởi thế, bạn hãy đến bước theo gót chân của mùa xuân, vì tuyết đã tan, sự sống đã thức dậy sau giấc ngủ, và thẩn thơ lê gót qua ruộng đồng.
Bạn hãy đến, để chúng ta cùng leo núi, nhìn xuống màu xanh thẳm của ruộng mạ, đang từng loạt ngã mình theo chiều gió.
Bạn hãy đến và vui lên, vì Đức Kitô đã sống lại, thần chết đã bị đánh bại, đã vĩnh viễn ra đi.
Đức Ông Lê Xuân Thượng
Thứ Sáu Tuần Thánh 4-22-2011
Tôi tin con người sẽ chết. Chết là một phần của đời sống. Con người sinh ra để chết, chết để sống đời sống viên mãn hơn. Sinh ra để chết dần mỗi ngày, chết cho tính ích kỷ, kiêu căng và tội lỗi. Tôi tin cứ mỗi giai đoạn của đời sống chúng ta trải qua, một cái gì đó trong chúng ta chết đi, và một cái gì mới được sinh ra. Tôi tin rằng, chúng ta nếm sự chết trong lúc cô đơn, khi bị tẩy chay, trong cơn đau buồn, thất vọng và thất bại. Tôi tin mỗi ngày chúng ta đang chết trước hạn định, khi chúng ta sống trong cay đắng, trong giận hờn, trong ganh tị. Tôi tin mỗi ngày chúng ta tạo ra sự chết cho chính mình bằng cách chúng ta sống. Đối với những người có đức tin, chết không dập tắt ánh sáng; chết chỉ tắt ngọn đèn, vì rạng đông đã xuất hiện.
Đức Ông Lê Xuân Thượng